Trong hành trình thực hành nghệ thuật,
tôi luôn đi tìm sự đồng hiện của cảm xúc – nơi không gian và thời gian hòa làm một,
nơi ký ức và hiện tại cùng thở trong một mặt phẳng của tác phẩm.
Trong tranh của tôi, mảng – nét – đậm nhạt không chỉ là yếu tố tạo hình,
mà là ngôn ngữ của tâm trạng.
Tôi quan sát cuộc sống không bằng đôi mắt, mà bằng cảm xúc lắng sâu bên trong.
Mỗi khi ngồi trước tấm tranh dang dở
là một lần tôi đối thoại với chính mình - giữa hiện thực và ký ức,
giữa ánh sáng và bóng tối.
Hội họa cho tôi quyền được chậm lại,
được lắng nghe những gì tinh tế và mong manh nhất.
Tôi chọn cách đơn giản hóa hình thể để giữ lại phần hồn – nơi cảm xúc lên tiếng.
Với tôi,
vẽ là cách tìm lại sự tĩnh lặng giữa cuộc sống ồn ào.
Mỗi bức tranh là một khoảng lặng, nơi tâm hồn con người được nhìn thấy,
được sẻ chia và được đồng cảm.